Tin Bóng Đá

TUYỂN ANH PHẬP PHÙ TẠI CÁC GIẢI ĐẤU LỚN: KHI “BÓNG ĐÁ VẪN CHƯA VỀ NHÀ”

Trận hòa 0-0 đầy bạc nhược trước Scotland vừa qua không chỉ khiến đội tuyển Anh bỏ lỡ cơ hội sớm giành vé đi tiếp vào vòng 1/8 UEFA EURO 2020, mà còn cho thấy những vấn đề không nhỏ của “Tam Sư”, từ lối chơi cho tới cách dùng người của HLV. Nhìn vào […]

TUYỂN ANH PHẬP PHÙ TẠI CÁC GIẢI ĐẤU LỚN: KHI “BÓNG ĐÁ VẪN CHƯA VỀ NHÀ”

Trận hòa 0-0 đầy bạc nhược trước Scotland vừa qua không chỉ khiến đội tuyển Anh bỏ lỡ cơ hội sớm giành vé đi tiếp vào vòng 1/8 UEFA EURO 2020, mà còn cho thấy những vấn đề không nhỏ của “Tam Sư”, từ lối chơi cho tới cách dùng người của HLV. Nhìn vào màn trình diễn của các cầu thủ đội nhà, cổ động viên Anh không thể không lo lắng, khi câu hát “Football’s coming home” (Bóng đá đang trở về nhà) lại có nguy cơ không thể thành sự thật thêm một lần nữa.

Màn trình diễn nhạt nhòa

Trước trận đấu với Scotland, các cổ động viên đã rất kỳ vọng vào một chiến thắng cho đội tuyển Anh. Điều này hoàn toàn có cơ sở, khi trong 4 lần chạm trán gần nhất, “những chú sư tử” đã thắng tới 3 và chỉ hòa duy nhất 1 trận. Thế nhưng, những gì diễn ra trong suốt 90 phút đã khiến họ thất vọng hoàn toàn.

So với trận đấu ra quân với Croatia, HLV Gareth Southgate chỉ thay đổi cặp hậu vệ cánh, khi sử dụng Luke Shaw – Reece James thay thế cho Kieran Trippier – Kyle Walker. 3 cái tên trên hàng công vẫn được giữ nguyên, dẫu chỉ có Phil Foden có thể coi là chơi tốt trong trận đấu trước. Quyết định có phần khó hiểu khi “chày cối” sử dụng Raheem Sterling của nhà cầm quân 51 tuổi đã cho thấy hậu quả; “Tam sư” cầm bóng 60% cả trận, nhưng chỉ tung ra được duy nhất 1 cú sút trúng đích.

90 phút trên sân Wembley chứng kiến một đội tuyển Anh thiếu sức sống, thiếu sáng tạo và vô cùng nhạt nhòa, với hình ảnh tiêu biểu nhất là Sterling cầm bóng rê dắt và cuối cùng là ngã vờ, thay vì chuyền bóng sang biên phải cho James trống trải. Rõ ràng, phong độ yếu kém trong màu áo Man City trong mùa giải vừa qua của Sterling đã được tái hiện tại kỳ EURO lần này, và thật khó để nghĩ rằng HLV Southgate sẽ tiếp tục tin tưởng tiền đạo này, nếu chỉ xét trên lí do chuyên môn.

Sterling không phải là cái tên gây thất vọng duy nhất trong trận đấu vừa qua. Harry Kane – đội trưởng của Anh tại giải – đang không còn là chính mình trong màu áo CLB. Anh bỏ lỡ một tình huống băng vào đệm bóng và không để lại bất cứ dấu ấn gì trong trận đấu ra quân trước khi bị thay ra, để rồi lặp lại chính hình ảnh bạc nhược đó trong trận đấu với Scotland. Kỳ vọng đặt lên vai Kane là rất lớn, và nếu anh không thể đóng góp đúng với vai trò “đầu tàu”, vị thuyền trưởng cần cân nhắc tạo điều kiện cho những cái tên mới có vài chục phút thi đấu như Jack Grealish, Marcus Rashford, hay những Jadon Sancho và Dominic Calvert-Lewin có đất dụng võ.

Khi “bóng đá vẫn chưa về nhà”

Trong khi bóng đá cổ điển đã được ghi nhận tại rất nhiều nơi, nước Anh được nghiễm nhiên xem là nơi khai sinh của bóng đá hiện đại. Đó là niềm vinh dự rất lớn với những người dân xứ sở sương mù, và sự tự hào đã gắn liền với mảnh đất này qua hàng trăm năm, theo hàng trăm thế hệ nối tiếp nhau. Không tự hào sao được, khi đây là nơi sản sinh ra những đội bóng lâu đời và giàu truyền thống nhất, là nơi diễn ra trận đấu quốc tế đầu tiên giữa – trùng hợp thay – Anh và Scotland.

Không tự hào sao được khi nơi đây là “cái nôi” của bóng đá, đi cùng với những sự thay đổi và kiện toàn của bóng đá ngày nay. Và không tự hào sao được, khi văn hóa cổ vũ bóng đá đầy máu lửa và nhiệt huyết tại Anh đã trở thành một nét đặc trưng khi nhắc tới quốc gia này, nơi mà những đứa trẻ sinh ở bất cứ đâu trên đất nước đều được kế thừa từ cha ông tình yêu mãnh liệt với một đội bóng tại địa phương, đội bóng mà dù lớn dù nhỏ đều là đội bóng trong mơ với chúng, và những đứa trẻ sẽ lớn lên với mơ ước sẽ được một ngày khoác lên mình màu áo truyền thống và thi đấu cho đội bóng chúng đã, đang, và sẽ yêu suốt cả cuộc đời.

Vì lẽ đó, khi “Tam sư” giành được danh hiệu, người Anh sẽ nói “Football’s coming home” – “Bóng đá đã trở về nhà”. Năm 1966, sau rất nhiều năm dài chờ đợi, toàn thể dân tộc đã được sống trong niềm vui ngây ngất, khi Bobby Moore cùng các đồng đội đã đánh bại Tây Đức 4-2 trong trận chung kết World Cup, đưa chiếc cúp vàng danh giá lần đầu tiên về với nước Anh. Bóng đá, khi đó, đã thực sự được đưa về nơi đã khai sinh ra nó. Tiếc rằng, trong suốt gần 60 năm tiếp theo, tuyển Anh không giành thêm được một chức vô địch nào nữa.

Đã có những thời điểm tưởng như “những chú sư tử” sẽ làm nên chuyện, nhưng rồi pha cản phá xuất thần trên chấm luân lưu của Ricardo, thẻ đỏ đầy đau đớn của Beckham từ tiểu xảo của Simeone, hay xa hơn là pha đá hỏng quả luân lưu quyết định của chính Southgate đã khiến tuyển Anh bị loại trong tiếc nuối.

Trong khoảng hơn 10 năm trở lại đây, dù luôn sở hữu những ngôi sao nổi tiếng trong đội hình, nhưng Anh luôn có thành tích tệ hại tại các giải đấu lớn. Vấn đề của đội tuyển Anh không nằm ở chất lượng cầu thủ, mà ở vị trí HLV trưởng. Lần lượt những Sven Goran Erikson, Steve McClaren, Fabio Capello, Roy Hodgson đều thất bại trong việc gắn kết những cái tôi lớn để cùng hướng đến mục tiêu cao nhất, để rồi những “sao số” tại Ngoại hạng Anh luôn lạc nhịp với nhau và cúi đầu rời giải.

Loay hoay tìm kiếm giải pháp

Mọi chuyện tưởng chừng đã bước sang trang mới, khi Gareth Southgate ngồi vào chiếc ghế nóng. Ông đã thay đổi bộ mặt của “Tam sư”, khi xây dựng một lối chơi đầy khoa học cho đội tuyển. Thành tích lọt vào bán kết World Cup 2018 với một dàn cầu thủ đầy trẻ trung và nhiệt huyết chính là dấu ấn lớn nhất của chiến lược gia này, và dù không thể vô địch, người dân Anh quốc đã hoàn toàn tin tưởng và đặt trọn niềm tin về một tuyển Anh huy hoàng vào tay Southgate.

Buồn thay, không phải ngẫu nhiên người ta nói rằng: “người Anh rất bảo thủ”. Sau thành công năm 2018, HLV Southgate đã dần mang nỗi lo “thất bại nếu thay đổi”. Hệ quả, lối chơi trong suốt gần 3 năm qua gần như không có chút thay đổi tích cực nào, mà càng có xu hướng phòng ngự cực đoan hơn. Có thời điểm tuyển Anh đã ra sân tại UEFA Nations League với 7 hậu vệ, trong đó có 3 người chuyên đá hậu vệ phải. Nỗi ám ảnh với vị trí hậu vệ phải của nhà cầm quân này còn lớn hơn tại EURO 2020, khi ông mang theo tới … 4 cái tên cho vị trí này, và chỉ loại Alexander-Arnold vì chấn thương.

Đội tuyển Anh sẽ còn một trận đấu với CH Czech để phân định ngôi đầu bảng D. Nhiều người cho rằng, thầy trò HLV Southgate đã “nhả” trận đấu với Scotland và sẽ không bung sức ở trận đấu sắp tới, nhằm hướng tới vị trí nhì bảng – vị trí sẽ giúp họ tránh được một trong 3 ông lớn của bảng F “tử thần”. Tuy nhiên, nếu cứ thể hiện sự kém hiệu quả và thiếu thuyết phục này, khả năng tuyển Anh lại bị “bật bãi” sớm là không nhỏ. Và khi đó, người Anh lại chìm trong sự thất vọng, đau khổ, khi “Bóng đá vẫn chưa về nhà”.